Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

TÚI GẠO CỦA MẸ

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. 

Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.

Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

8 Lần Nói Dối Trong Cuộc Đời Người Mẹ

Thuở nhỏ, gia đình cậu rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi cơm đủ ăn, mẹ lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! - Lần nói dối đầu tiên của Mẹ.

Khi cậu lớn dần lên, người mẹ tảo tần tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô mò thêm ít cua, ốc về cho con. Món canh cua đồng thật ngon. Khi các con xì xụp ăn, mẹ ngồi một bên rệu rã với chút rau khoai luộc. Khi cậu đưa bát để xin thêm ít cơm, mẹ húp nốt những mạnh cặn canh cuối cùng. Cậu xót xa, liền lấy chén canh đổ vào bát mẹ. Mẹ không ăn, lại chan trả về bát cậu. Mẹ bảo: mẹ không thích ăn cua, chỉ vì không muốn cơm mới bị lẫn với chỗ canh thừa - Lần thứ hai Mẹ nói dối !

Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối. Một buổi tối đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc, thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu nhợt nhạt. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ chỉ cười: Con cứ ngủ đi, mẹ bị mất ngủ nên không buồn ngủ - Mẹ lần thứ ba nói dối !

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

VỢ CHỒNG CHƯA LỚN


Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn...thịt chó cùng mấy anh em. Ai cũng bảo vợ chồng nhà ấy sướng, gia đình môn đăng hộ đối, cả hai đều có nghề nghiệp ổn định, vừa lấy nhau đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Lại còn vô cùng tâm đầu ý hợp, nhất là cái khoản ngồi cạ đánh phỏm bắt nạt bạn bè. Thế gian được vợ hỏng chồng, đằng này lại được cả ông lẫn bà...Chồng tự hào với thiên hạ vì có vợ đẹp con ngoan, vợ thì cứ đến công ty là mở máy phát khoe chồng. Khoảng thời gian đầu bao giờ cũng thật là hạnh phúc...

Ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng nằm gần ngoại thành, bên ngoài ốp gạch đỏ đặc, cửa trắng muốt có những chậu hoa treo tường biêng biếc tím và bên trong bài trí hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Cuối tuần cùng đi siêu thị và chất đồ ăn đầy ắp tủ lạnh, chiều đón con về chồng sẽ đọc báo, trông con còn vợ đánh vật với nồi niêu xoong chảo. Tối đến sau khi ru con ngủ, vợ chồng sẽ cùng giành giật điều khiển xem TV, chồng bực mình thề sống thề chết:
- Cuối tháng anh mua con 46 inch đừng có mà xem ké!
- Em thèm vào!

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Đọt nhãn lồng

ĐOÀN VĂN XUẤN (NGUỒN: WWW.NETBUTTRIAN.VN)

TTO - Một dịp tình cờ tôi về nhà người bạn thân chơi, mọi chuyện sẽ không có gì nếu như tới bữa cơm gia đình không đem ra một đĩa rau nhãn lồng luộc chín. Nhìn đĩa rau còn nghi ngút khói, bỗng dưng bao hình ảnh của mẹ tôi lại vội vã ùa về…

Do làm ăn thất bại nên gia đình tôi suy sụp, đến nỗi mà mẹ tôi phải đi hái rau dại để bán. Mẹ hái đủ thứ từ bồ ngót, cải trời, mỏ quạ, rau muống, rau mác, rau dền… nhưng nhiều nhất là đọt nhãn lồng. 

Lúc đầu, mẹ chỉ hái ở những khu vườn gần nhà. Mỗi khi biết nhà nào chuẩn bị làm cỏ vườn, mẹ thường tranh thủ hái nếu không người ta sẽ chặt bỏ hết. Nhưng chỉ có vậy thôi nhiều khi mẹ còn bị họ nặng nhẹ đủ lời. Riết rồi mẹ phải đi xa hơn, đến những khu vườn bỏ hoang để hái. Lâu dần, mẹ có tên là "Bà Tư nhãn lồng".

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Che chở con gái trong bão tuyết, cha chết cóng

TT - Một người đàn ông Nhật Bản đã chết cóng khi che chở cho con gái 9 tuổi của mình trong trận bão tuyết quét qua miền bắc nước này cuối tuần qua.


Câu chuyện đầy xúc động này được báo Yomiuri kể lại hôm qua. Mikio Okada, tên người đàn ông này, cùng con gái Natsune bé nhỏ đã chống chọi với trận bão tuyết có sức gió lên tới 109km/giờ với nhiệt độ xuống tận -6OC.

Lần cuối cùng người ta thấy hai cha con là 16g ngày 2-3 sau khi ông Okada, một ngư dân, đón con gái từ trường về.
Ông gọi cho họ hàng và nói xe của mình bị kẹt trong đống tuyết cao vài mét. Ông nói qua điện thoại rằng hai cha con sẽ đi bộ quãng đường còn lại để về nhà. Họ hàng đã báo với chính quyền sau khi không thấy hai cha con về.

Thi thể của ông Okada sau đó đã được các nhân viên cứu hộ tìm thấy cách chiếc xe 300m vào 7g ngày 3-3. Ông đã chết cóng. Còn Natsune khi đó đang mặc áo khoác của ông Okada và nằm gọn trong vòng tay của cha. Em may mắn sống sót và khóc yếu ớt khi được cứu.
Báo Yomiuri miêu tả ông Okada đã khom người xuống ôm lấy con gái, dùng thân mình làm bức tường chắn bảo vệ Nastune.

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Cha


Nó nhớ, nó hận cha từ khi nó mười tuổi. Năm đó cha uống rượu nhiều, hung hãn đánh mẹ, nó và em trai đứng bên cạnh nhìn thấy. Trong lòng đứa trẻ ấu thơ đã dệt nên lòng thù hận sâu sắc và lớn dần lên theo năm tháng.

***

Mười tuổi

Cha là một người đàn ông trầm mặc, ít nói trừ phi uống rượu. Nó nhớ, nó hận cha từ khi nó mười tuổi. Năm đó cha uống rượu nhiều, hung hãn đánh mẹ, nó và em trai đứng bên cạnh nhìn thấy. Trong lòng đứa trẻ ấu thơ đã dệt nên lòng thù hận sâu sắc và lớn dần lên theo năm tháng.

Cha nó là chủ nhiệm thôn. Trong con mắt của trăm họ, chức to nhỏ cũng đều tính là quan. Nhưng trong mắt nó thì không phải. Nó đọc rất nhiều sách, biết có lãnh đạo cấp trên, biết có nhiều quan chức còn to hơn cha nó. Cho nên nó coi thường cử chỉ của cha nó.

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Cơm sạn

Nhà tôi ở cách thị trấn gần 10 cây số. Con đường liên ấp nằm cập mé sông nối dài đến thị trấn quanh năm lầy lội, đó còn chưa kể có khúc bị sạt lở và những chiếc cầu ván mục gần hết đinh nằm chơ vơ mặc cho nắng, cho gió đêm ngày giễu cợt giữa thời gian… Vậy mà hầu như ngày nào mẹ tôi, một người phụ nữ đã dành gần như cả tuổi thanh xuân của mình để đi trên con đường ấy để đến chợ bán từng lọn rau, con cá, con cua và… nhặt từng hạt thóc để lo cho 5 đứa con được an tâm đến trường, được ngon giấc trong những đêm mưa lạnh lẽo...

Trên đoạn đường gian khó ấy, có một kho lương thực khá lớn. Hàng ngày, ghe của các thương lái mua lúa đổ về đây giao hàng nườm nượp, đậu kín cả một khúc sông. Từ dưới bến lên có một hệ thống máy kéo, lúa được chất lên đấy để đưa vào trong. Công nhân ra vào nhộn nhịp, họ làm việc tất bật từ sáng đến khoảng 10 giờ đêm. Trong quá trình bốc hàng, cân hàng, lúa đổ khắp nơi, từ bên trong cho đến hành lang, bậc thềm, đường đi, cầu tàu,… đâu đâu cũng thấy lúa. Chẳng ai thèm nhặt, không ai thèm hốt, bởi những số lẻ ấy có thấm vào đâu so với một kho lúa hàng ngàn tấn, để rồi khi mưa xuống chúng lên xanh như những ruộng mạ vừa mới sạ như thầm trách con người không biết nâng niu hạt ngọc của trời… Và giữa cơn đói của gia đình, mẹ tôi lặng lẽ chuẩn bị một cây chổi cộng dừa, một cái thúng nhỏ, một cái bao để mỗi đêm 2 giờ khuya là mẹ dậy để đi quét lúa… Ngày đầu tiên đến kho, vì sợ ông bảo vệ và làm kinh động đến những nhà xung quanh nên mẹ quét rất khẽ. Tiếng chổi êm êm, đều đều, thỉnh thoảng lại nghe một vài tiếng sột soạt. Sau một hồi cố gắng, mẹ đã có gần một giạ và vội vã chất lên xe… dắt về.

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Ba hạt đậu xanh của mẹ

NGUYỄN THỊ VIỆT HÀ 

TTO - Mình từng kể rằng người đầu tiên dạy mình bài học về lòng tự trọng là mẹ. Mình cũng từng kể rằng mẹ mình rất đẹp, gương mặt mẹ luôn tỏa ra ánh hào quang nhân ái của người đã sống trọn một đời lương thiện.

Những câu chuyện đời mẹ, mình sẽ chẳng bao giờ kể hết, những trang đau thương nhưng không hề bi lụy mà ánh lên niềm khát khao cháy bỏng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp.

Mẹ bảo mình sinh ra ngay giữa cơn mưa tầm tã, tạt ướt cả chỗ mẹ nằm. Mẹ ghì chặt mình vào ngực, phủ hơi ấm lên tấm thân bé xíu của mình. Cha bỏ mẹ mình và 3 đứa con thơ dại cũng vào một cơn mưa. Mưa đêm như trút nước. Cha hôn hít chúng mình rồi xách vali ra tàu đi cùng một người đàn bà trẻ đẹp không phải là mẹ mình. Tiếng còi tàu xé màn đêm nhưng không vang dội như tiếng mẹ gọi cha.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Khi cơn mưa trút xuống

Dư vị những khoảnh khắc đó chưa bao giờ mất trong chị. Mỗi đêm nó trở về mơn man giấc mơ. Với người phụ nữ cuộc đời chỉ thế thôi là đủ. Chị hạnh phúc nép vào ngực Vũ khi anh ngỏ lời cầu hôn.

***

Chị luôn là người rời cơ quan sau cùng. Với chị từ lâu dường như đó là thói quen. Chị cố ý tạo ra sự dềnh dàng đó. Sự dềnh dàng trì hoãn hiện tại.

Giờ này Vũ đang vùi đầu bên bàn máy. Những đồ họa thiết kế đã ngốn hết thời gian của Vũ. Chẳng biết chị khó chịu với việc Vũ trói mình bên máy tính tự khi nào. Giai đoạn lãng mạn của cuộc sống gia đình thật ngắn ngủi. Nó ra đi chị cũng chẳng hề hay biết.

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Câu chuyện cảm động lan truyền khắp thế giới

Câu chuyện xúc động này đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người phải thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật.

***

Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Phía sau lưng

cha-của-tôiBốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một - đứa - con - gái - trưởng - thành. 

*** 
Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng rơi xao xác dưới chân. Cha nó mặc chiếc áo kaki đã bạc màu, cổ quàng chiếc khăn len sờn cũ, đứng tiễn nó dưới chân con dốc dài. Những đồng tiền được cha tích cóp bao năm - cả gia tài của cha - được gói cẩn thận trong một miếng vải trao cho nó. Nó nhét xấp tiền vào túi, cẩn trọng như cất giữ một báu vật. 

Tiếng còi xe hụ lên từ đằng xa. Nó ngắm nhìn lại lần cuối cùng khuôn mặt cũ kỹ của làng rồi bước lên xe. Những cái vẫy tay của cha xa dần. Qua ô cửa kính, nó nhìn thấy dáng cha đứng xiêu vẹo hanh hao trong gió, cho đến khi bóng cha nhỏ dần sau lũy tre làng, như một dấu chấm lặng lẽ đặt giữa bao la đất trời. 

Cuộc chia tay chỉ đơn giản vậy thôi, không có nước mắt, không có những lời dặn dò luyến lưu bịn rịn. Nó không thấy buồn lắm, nói đúng hơn, nó thấy hăm hở nhiều hơn là thấy buồn. Nó háo hức muốn lao vào cuộc sống ồn ào ngoài kia. 

Vũ Trụ Câm

1. 

Thường xuyên trong những buổi chiều ngoại ô đầy gió, Min bị nỗi đe dọa xâm chiếm bởi những tiếng sấm mơ hồ dội lên từ cuối chân trời. Nơi cội nhãn già nua chưa bao giờ ra hoa kết trái, Min mắc cái võng dù tòng teng chẳng mấy khi nằm. Từng đám mây bay qua bầu trời thảng hoặc để lại những hình thù ngộ nghĩnh tùy theo trí tưởng tượng của Min. Trong vùng hồi ức xa xăm bỗng mọc lên một đám mây hình nấm trôi đi dưới ánh nắng quái gở của chiều tà - một cảnh tượng kỳ vĩ và ngoạn mục mà có lần trên chuyến bay về H. Min tình cờ thấy được. Qua ô cửa kính đọng đầy hơi nước, tấm thảm mây dày cộm chập chùng dường như bất động, khiến Min nghĩ rằng nếu mình lỡ rơi xuống đó, hẳn sẽ được giữ lại trong cảm giác mềm mại an toàn và vĩnh viễn không thể nào chạm đất. 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Lạc lòng

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục. Cô thư ký ngạc nhiên: "Còn đến 30 phút nữa, sao chị đến sớm vậy?". Tâm mỉm cười, cố giấu vẻ bối rối: "Tại hợp đồng ký lần này quá lớn nên chị thấy lo. Em lấy giúp chị tách cà phê". Cô thư ký bước ra và khép cửa lại. Tâm thẫn thờ nhìn vào khoảng trống trước mặt.

***

Nàng hình dung ra khuôn mặt một người đàn ông có giọng cười rộng mở, ánh mắt chân thành và ấm áp. Khi thử đặt người đàn ông ấy cạnh Quang, chồng mình, Tâm thấy có một khoảng cách rất lớn. Phải chi sự lịch thiệp của ông ta được san sẻ bớt cho chồng nàng một ít thì có lẽ, cuộc sống gia đình của nàng không đến nỗi nhàm chán như vậy.

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Để tôi được nghe tiếng mưa

Hồi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống ở châu Âu. Bố tôi làm chủ một nhà máy dệt, còn mẹ tôi thì bận rộn với việc nuôi nấng chăm sóc chị em tôi... Nhưng đến khoảng năm 1935, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc trỗi dậy và đẩy chúng tôi ra bên lề cuộc sống.

***

Luật sư da màu không được hành nghề. Phụ nữ da màu chỉ được mua sắm ở những cửa hàng nơi hàng hoá và thực phẩm "do người da màu sản xuất" được phép bán. Các bác sĩ không được phép chăm sóc những người thuộc "chủng tộc thấp kém".

Dần dần, những người không phải da trắng bị buộc phải bán, hoặc đóng cửa các cửa hàng, nhà máy của mình. Học sinh "hạ đẳng" bị buộc phải rời khỏi các trường công, không được đi các phương tiện công cộng.

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Tin nhắn gởi nhầm

Tin nhắn gửi nhầm đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất.

Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.

Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.

Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc...Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Không buông tay


Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè , một cậu bé quyết định đi bơi ở con sông gần nhà. 
Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ nhảy ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại phía sau! 

Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càng gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai. 

Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ còn quá nhiều tình thương và không thể buông tay.

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Mùa vàng hoa cải


Ông khách ngà ngà bắt đầu với tay ra tóm lấy tay nó, nó bắt đầu run lên vì sợ hãi. Đây chỉ là một quán lẩu chứ không quá lớn như các nhà hàng và lần đầu tiên nó gặp chuyện thế này, nó run lên...

***

Hoa cải vàng ươm triền sông những ngày cuối năm như khẽ quàng cho bến sông một chiếc khăn ấm áp. Những cánh chim tự do chao liệng nổi bật trên nền trời tím ngắt hoàng hôn. Nội cặm cụi chăm sóc từng luống cải, chiều nào bà cũng lang thang trên triền sông rồi mất hút vào vườn cải.

Lúc sau, thấy cái bóng còng còng của bà đang lúi húi nổi bật cái áo màu nâu trên nền hoa vàng...Bà trồng cải, cặm cụi từng li từng tí, chăm từ lúc còn là cái mầm nhu nhú, rồi đến khi hoa cải nở tung, vàng chóe. Mấy cô cậu học trò lại lao ầm ầm xuống thi nhau tạo dáng để có những kiểu ảnh đẹp nhất. Bà chỉ cười...Nụ cười móm mém, đôn hậu, ánh mắt mang nặng tình yêu thương.

Xin mẹ tha thứ

Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi. Cái tuổi còn quá nhỏ để biết về khái niệm buồn đau và hạnh phúc. Phải chăng vì thế mà tuổi thơ của tôi trôi qua một cách dịu dàng bên cạnh mẹ?

***

Và có lẽ tôi sẽ mãi mãi là một đứa trẻ hạnh phúc nếu như không có một ngày tôi được nghe cô giáo giảng bài học đạo đức về lao động.

Trong tiết học hôm ấy, cô mời từng bạn đứng dậy để hỏi về công việc của cha mẹ mỗi người? Khi đến lượt tôi đứng lên trả lời, tôi thực sự ấp úng trước câu hỏi: "Cha em là ai? Cha em làm gì?"...Quả thật, đó là câu hỏi khó nhất mà tôi bị hỏi từ khi đến trường. Cảm thấy không thể tự mình tìm ra câu trả lời, tôi vội vàng chạy về nhà nhờ mẹ. Tôi tin mẹ sẽ giúp tôi trả lời tường tận.

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Sinh sau vài phút

Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được sinh ra sau tôi... vài phút.

***

Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra sau tôi có... vài phút. Vâng, anh em tôi song sinh ạ!

Cuộc sống của tôi không lúc nào được yên ổn khi cô em "tiểu yêu" lớn lên cùng nhau. Chẳng lẽ tôi lại phải bắt chước người xưa mà than rằng: "Trời đã sinh ra ta sao còn sinh ra nó?"

Ngày đầu tiên đi học, nó mè nheo với mẹ: "Con muốn sách đẹp, bút đẹp, thước đẹp, anh Nhân không được có gì đẹp hơn con, mẹ nhé!"

Đúng là đồ con gái, tôi cóc thèm mấy thứ đấy. Tôi chỉ cần máy bay và súng giả thôi. Nhưng Trang đâu bao giờ chịu nhường tôi. Ngày hôm trước tôi cầm điều khiển ô tô lao vù vù vào mấy cuốn vở và chân con bé khiến nó hét ầm lên "Mẹ ơi! Anh Nhân làm bẩn hết sách đẹp của con rồi!" thì ngày hôm sau, nó đã lựa lúc tôi ăn sáng dí khẩu súng nước vào đầu tôi, tinh quái: "Đầu hàng đi, nếu anh còn muốn... sống!"